Nguyên nhân 3: Phương pháp nuôi ong

Nguyên nhân 3: phương pháp nuôi ong

migratory beekeeping

Một xe tải chở 440 tổ ong đi đến cánh đồng hoa tiếp theo.

Có một số phương pháp nuôi ong có thể gây tổn hại cho bầy ong. Khi nhìn vào những lý do việc nuôi ong có hại, chúng ta có thể thấy nguyên do chủ yếu từ những thông tin hiểu biết sai lệch, thiếu nhận thức, và thật không may có cả lòng tham của con người.

Kết quả là những con ong bị suy yếu, không thể tự vệ trước các bệnh dịch và ký sinh trùng (nguyên nhân số 2).

Những phương pháp này bao gồm nuôi ong di cư, cho ong ăn thức ăn nhân tạo, xử lý hóa học và buôn bán ong giữa các quốc gia1.

 

Nuôi ong di cư cho mục đích thương mại là gì?

Hầu hết những người nuôi ong quy mô lớn không kiếm tiền từ việc sản xuất mật ong mà từ dịch vụ thụ phấn, cho nông dân thuê các bầy ong. Phương pháp độc canh cây trồng quy mô lớn cần việc thụ phấn kéo dài chỉ vài tuần trong mùa sinh trưởng, ra hoa của cây, thêm vào đó, việc tận dụng tối đa diện tích đất của ngành nông nghiệp kiểu này không để lại cây hoa nào khác cho ong mật sống trong suốt phần còn lại của năm.

Đây là những nơi mà người nuôi ong di cư sẽ đến.

Những chuyến xe tải chất đầy những tổ ong chồng chất nhau chạy quanh nước Mỹ trong nhiều tháng. Ước tính gần hai phần ba (!) trong số 2,4 triệu tổ ong ở Hoa Kỳ được vận chuyển cho mục đích thụ phấn2. Vận chuyển đường dài làm cho những con ong bị tác động bởi thay đổi nhiệt độ và làm giảm cơ hội tìm kiếm nguồn thức ăn tự nhiên, dẫn đến căng thẳng ức chế miễn dịch. Bên cạnh đó, xi-rô ngô có hàm lượng fructose cao, thường bổ sung trong chế độ ăn uống của các bầy ong di động này cũng là một yếu tố gây hại.

Một nghiên cứu gần đây đã so sánh sự lây lân của virus ở những con ong di cư với những con ong được nuôi cố định tại địa phương. Những con ong di cư bị nhiễm trùng thường xuyên hơn, thậm chí tới gấp ba lần. Sự biến mất một số lượng lớn ong mật phổ biến hơn trong các bầy ong mật di cư so với các bầy ong được nuôi tại địa phương. Một số người nuôi ong di cư đã mất tới 90 phần trăm thuộc địa của họ3.

Ngoài ra, việc di chuyển tổ ong có thể làm bệnh tật dễ lan rộng hơn. Một tổ ong bị nhiễm bệnh có thể truyền bệnh khi nó tương tác với những con ong mật địa phương trên các cánh đồng. Ngoài ra còn có những người nuôi ong di cư không cho mục đích thương mại. Những người nuôi ong này có thể không sống trong một khu vực luôn có đủ hoa, vì vậy họ di chuyển tổ ong đến những nơi có nguồn thức ăn tốt hơn (mật hoa và phấn hoa) để giữ cho ong có sức khỏe tốt. Đây là hình thức di cư ong kiểu khác và được coi là tích cực và cần thiết ở một số khu vực.

Điều này có nghĩa là cách nuôi ong tốt nhất là không nên di chuyển bầy ong.

 

Nuôi ong nhân tạo là gì?

Thức ăn tự nhiên duy nhất cho ong mật là từ mật hoa và phấn hoa mà do ong tự thu được. Những nguồn thực phẩm này chứa các chất dinh dưỡng quan trọng giúp tối ưu hóa sức khỏe của bầy ong.
Những con ong thường rất cẩn thận trong việc thay đổi chế độ ăn uống của chúng bằng cách bay xa hơn để tìm những loài hoa. Chúng lựa chọn nhiều loại mật hoa và phấn hoa khác nhau dựa trên tình rạng hiện tại của tổ ong (như vi rút, bệnh tật, số lượng ấu trùng, tình trạng của ong chúa, v.v.)

Ngày nay, rất nhiều người nuôi ong thường cho ăn mật nhân tạo làm từ xi-rô ngô có hàm lượng fructose cao (HFC) hoặc hỗn hợp nước đường. Không giống như mật hoa và phấn hoa là sự hòa trộn phong phú của các chất béo, protein, vitamin và khoáng chất, các thực phẩm nhân tạo này không có bất kỳ dinh dưỡng cần thiết nào. Các thức cho ăn, một cách dễ hiểu sẽ dẫn tới sự suy yếu của đàn.

 

Thiếu đa dạng gen di truyền

Một số nhà nghiên cứu tin rằng sự thiếu đa dạng gen di truyền có thể làm loài ong bị suy yếu.

Việc nuôi ong là một ngành công nghiệp, và nhiều người nuôi ong bắt đầu bằng cách mua một con ong chúa. Gần như tất cả những con ong được nuôi ở Hoa Kỳ đều có nguồn gốc từ một số dòng ong chúa giới hạn. Có ý kiến ​​cho rằng nhóm gen giới hạn có thể là nguyên nhân làm suy giảm hệ thống miễn dịch cũng như khả năng sống sót của bầy ong4. Điều này cũng khá giống với việc lai cận huyết ở rất nhiều động vật, bao gồm cả con người.

 

Quá nhiều tổ ong

Cũng như các loài vật nuôi khác, ong không thể phát triển mạnh nếu chúng bị quá tải trên một cánh đồng hoa. Quá nhiều tổ ong phải cạnh tranh nguồn thức ăn với nhau trên một khu vực hạn hẹp. Nếu một người nuôi ong đặt một trăm tổ ong vào một nơi có thức ăn chỉ đủ cho hai chục bầy, lẽ đương nhiên anh ta phải biết rằng bầy ong không thể phát triển bình thường5.

 

Điều trị bệnh bằng hóa chất

Ong mật ngày càng bị nhiễm nhiều loại bệnh và ký sinh trùng, buộc người nuôi ong phải sử dụng các hóa chất mạnh để đối phó. Do đó, rất nhiều người nuôi ong ngày nay sử dụng các loại thuốc diệt cỏ, thuốc diệt nấm và thuốc trừ sâu bên trong và xung quanh tổ ong.

Ngoài ra, việc áp dụng các nguyên tắc quản lý dịch hại bất cẩn đã dẫn đến việc lạm dụng thuốc trừ sâu và kháng sinh. Điều này dẫn đến việc tăng sức đề kháng với cùng loại kháng sinh của các loại ký sinh trùng và mầm bệnh như ve Varroa và vi khuẩn hôi Mỹ (Paenibacillus larvae)

 

Mua bán quốc tế

Mua bán ong mật và các sản phầm từ ong mật giữa các quốc gia tạo điều kiện cho sự lây lan toàn cầu của các mầm bệnh như ve Varroa, bọ cánh cứng (Acarapis woodi), Nosema, bọ cánh cứng nhỏ (Aethina tumida) và bệnh nấm phấn trắng (Ascosphaera apis)6.